Thu Hà Nội…
Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.
Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với…
(Source: iceeye)
căn phòng ấy toàn mùi ẩm mốc, từ sách vở, từ những ngày mưa móc ẩm ướt triền miên, từ quần áo đi mưa về chưa giặt, từ mình.
căn phòng ấy, bao người đã đến, đã vui chơi, và đã ra đi không bao giờ trở lại.
cuối cùng, ngày lại ngày, đêm rồi đêm, mình là điều duy nhất còn lại.
ngẫu nhiên. Ngẫu…
cô đơn cũng chỉ là cảm giác…
Tìm về nơi phố xưa ta chào đời
Tìm về nơi phố xưa khi còn thơ
Tìm về nơi bao ngây ngô ước mơ
Tìm về nơi tiếng ru nôi Mẹ hiền
Tìm về nơi tiếng ê a ngày thơ
Tìm về nơi vắng xa ta một thời
Tìm về nơi tiếng khóc đầu nôi
Ngọt lời ru theo tháng ngày trôi
Đời chẳng chi âu lo
Tuổi thần tiên ta mang
Cùng diều bay theo gió với mây
Tìm về nơi khôn lớn ngày xưa
Hàng cây ru bóng mát đời vui
Đàn trẻ thơ tung tăng
Cùng đùa vui bên nhau
Hạt mưa rơi tắm mát hồn thơ
Nay quay về đường xưa phố cũ
Mong cho tìm ngày thơ yêu dấu
Bao năm dài cuộc đời cách xa
Trong tim mang bao nỗi nhớ mong
Phố vẫn còn bàn chân in dấu
Với con đường hàng cây rũ lá
Tiếng ru hời ngày nào khó phai
Theo ta qua bao bước đường xa
Tìm về phố xưa vui bình yên
Để quên nỗi cô đơn triền miên
Từ ngày bước quay đi
Bỏ lại chốn yêu thương
Đời ta như con sóng không bờ
Tìm về phố xưa con đường quen
Và những ước mơ khi còn thơ
Để được sống ngây ngô
Chẳng cần đắng đo chi
Cuộc đời vui khi trái tim về phố này
Nhắc giùm khi tuổi hai hai
Cô tóc dài nhà ai không còn chải đầu bên cửa
Buông xuôi nỗi nhớ
Hờ hững thân mình.
.
Một vài bình minh
Tôi tỉnh dậy, thấy mình mất mát
Con sẻ ngô không hót
Bay đi từ đêm qua.
.
Nhắc gì tôi ơi ngày tháng cũ đã xa
Khi tuổi trẻ của chúng ta đi qua không lời…
(Source: stillapple)
…
Rượu một mình
Biết cạn cùng ai
Ai người tri âm ?
Ai người tri kỉ ?
…
dẫu là tình bạn, hay là tình yêu, một khi đã đến và làm xao xuyến người ta, đó hẳn không phải chỉ là một khối tình thuần chất. Sự thật, nó là cả trăm ngàn những niềm vui, nỗi buồn, góc phố, lời ca theo ngày tháng mà ghép lại cùng nhau.
thế nên, khi một con người bỏ bạn mà đi, thì không phải là bạn đã mất đi một người bạn, một người yêu. Bạn thật ra đã mất đi cả trăm ngàn mảnh tình lung linh nho nhỏ, thay bằng cũng chừng ấy niềm nhung nhớ vu vơ, làm bạn buồn chất ngất.
(Source: lucilucius)